Mẹ chồng mổ hết 100 triệu, lương chỉ có 5 triệu nhưng chồng vẫn quát: “Cấm cô cầm tiền từ em tôi”

Hai đứa em chồng em mẹ ốm cũng qua hỏi han rồi lại cắp mông về. Cấm có đứa nào ở lại chăm sóc cho bà đỡ đần em. Em thì hai đứa con còn nhỏ.


Có lẽ câu chuyện vợ chồng mâu thuẫn, xích mích chỉ vì vấn đề tiền bạc đã không còn xa lạ với mọi người rồi. Thế nhưng hôm nay em lại lên đây để kể về câu chuyện quen thuộc ấy. Em biết có lẽ mọi người sẽ cảm thấy nhàm chán khi nhắc đến chuyện tiền bạc. Nhưng hiện tại thì em đang thực sự bế tắc, chán nản, mệt mỏi với cuộc hôn nhân của mình. Và câu chuyện của em hôm nay, có lẽ cũng sẽ khác vài phần so với câu chuyện mà mọi người đã nghe trước đây ạ.

Chồng em là trưởng, dưới còn một em trai và một em gái, tất cả anh chị em đều đã lập gia đình rồi ạ nhưng vợ chồng em sống cùng với mẹ chồng em. Thì cũng đơn giản vì chồng em là con trưởng thôi ạ. Mẹ chồng em cũng có hai mảnh đất nhưng bà đã bán đi để cho hai em dưới chồng em sống riêng, có tiền mua nhà.

Còn vợ chồng em thì sống cùng trong căn nhà cũ đã xây cách đây hơn chục năm. Thú thực thì căn nhà cũng đã khá xập xệ, nhiều chỗ trong nhà đã mưa dột, tường ẩm, ngấm. Lúc mẹ chồng em bán đất, em thì không trực tiếp đòi hỏi nhưng cũng có đánh tiếc qua chồng em, bảo với chồng em khuyên mẹ giữ lại một khoản tiền để sửa nhà. Tưởng chồng em sẽ đồng ý vì rằng đó cũng là chuyện hợp lý thì chồng em lại quát lên:

  • Cô là chị cái kiểu gì đấy hả? Tị nạnh với các em từng tí một. Cô có nhà ở rồi còn muốn đòi hỏi cái gì nữa chứ?

Vợ chồng cũng vì chuyện đó mà cãi nhau. Chồng em còn cố tình to tiếng lên để mẹ chồng em nghe thấy. Và đời nào mẹ chồng em lại đi bênh con dâu.

Mẹ chồng em sống với vợ chồng em, trăm đủ thứ tiền đều do vợ chồng em lo hết. Hai đứa em bên chồng tuyệt nhiên không bỏ một đồng nào để chăm sóc mẹ. Lúc nào chúng nó cũng bảo với em rằng, cuộc sống của chúng nó khó khăn, rằng trách nhiệm của vợ chồng em là to nhất. Còn có đưa cho mẹ chồng em đồng nào không thì em không biết. Trong khi mọi người ạ, nhà em thì cũng chẳng dư giả gì.

Em thì nách 2 con. Thu nhập của chồng em mỗi tháng cũng chỉ được 5 triệu. Anh chỉ đưa 3 triệu còn giữ lại 2 triệu tiêu pha riêng. 3 triệu của anh đưa nói thật thì còn chưa đủ để đóng tiền học cho con chứ đừng nói là nuôi mẹ. Lương của em mỗi tháng căng nhất cũng chỉ được 10 triệu, cố gắng co kéo lắm em mới lo đủ cho cả nhà 5 người.

Gần đây, mẹ chồng em thì lại ốm, tiền thuốc thang bao nhiêu chẳng đủ. Em đã phải bán cả số vàng mà mẹ đẻ cho hôm cưới đi để lo thêm chi tiêu, thuốc men. Thế mà hai đứa em chồng em mẹ ốm cũng qua hỏi han rồi lại cắp mông về. Cấm có đứa nào ở lại chăm sóc cho bà đỡ đần em. Em thì hai đứa con còn nhỏ.

Rồi bác sĩ báo mẹ chồng em phải mổ, chi phí hết 200 triệu. Thú thực thì 200 triệu đối với vợ chồng em lúc này là một khoản tiền quá lớn. Sức của hai vợ chồng em lo chẳng được. Em bảo với anh là nên họp gia đình, nói hai em chồng cần phải có trách nhiệm với mẹ. Ấy thế mà các chị biết không ạ? Chồng em như thằng điên, nổi khùng lên quát em:

– Cô mà nhận một đồng nào từ em tôi thì không xong với tôi đâu.

– Anh nói hay vậy. Mẹ là mẹ chung chứ mẹ của riêng ai. Cô chú ấy cũng được mẹ cho tiền thì lúc mẹ ốm đau phải chung tay gánh vác chứ.

– Chung tay cái gì. Tôi là trưởng, mẹ ở với tôi thì tôi phải có trách nhiệm lo hết cho mẹ. Không có đủ tiền thì đi vay nặng lãi. Cô không vay thì để tôi thế chấp nhà vay.

Đấy, các chị tính xem có ai ngang ngược như chồng em không ạ? Lương thì ba cọc ba đồng mà chồng em nhất định không chịu gọi anh em chung gom góp. Giờ thì vợ chồng em chẳng ai chịu nói chuyện với ai cả. Chồng em vẫn chưa mang giấy tờ nhà đi thế chấp vì em đang dọa ly hôn. Mọi người có cách nào chỉ cho em với ạ. Thực lòng thì em không muốn ly hôn, cũng không muốn thế chấp nhà đâu ạ.

Related posts